|
Người gửi:
Nguyễn Anh Tuấn, Đại diện Nhóm Nghiên cứu Khoa học Chính trị cho Dân chủ Việt Nam (The Polotical Science Study Group for VietNam Democracy). -
Nơi nhận:
- Tổ chức Liên Hiệp Quốc
- Lănh tụ các Quốc Gia yêu chuộng Ḥa b́nh và Công lư trên toàn thế giới
- Các nhà Lănh đạo Tinh thần các Tôn giáo, tầng lớp Trí thức và toàn thể Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước.
Kính thưa toàn thể Quư Vị và toàn thể Đồng Bào,
Chiến tranh Việt Nam đă chấm dứt từ ngày 30-4-1975 đến nay đă hơn 32 năm. Chiến tranh đă chấm dứt, nhưng những xung đột hận thù vẫn chưa bao giờ chấm dứt trên bi kịch của Việt Nam. Bi kịch này đă đến lúc cần chấm dứt bằng mọi giá đúng như tinh thần của Bản Tuyên Ngôn Độc Lập của Hoa Kỳ do Thomas Jerfferson đă viết ra ngày 4-7-1776: "Đấng Tạo Hoá đă sinh ra con người và ban cho họ những quyền không thể chối bỏ được. Đó là quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc." Và Bản Tuyên Ngôn Độc Lập do Hồ Chí Minh đọc lên ngày 2-9-1845 tại miền Bắc Việt Nam đă sao chép nguyên văn của Bản Tuyên Ngôn Độc Lập của Hoa Kỳ. Nhưng đă 62 năm qua đi (1945-2007) HCM và Đảng CSVN đă tước đoạt quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc của toàn dân VN. Tại sao? Đă đế lúc đảng CSVN phải trả lời trước lịch sử. Ở đâu có tước đoạt, ức chế và đàn áp con người, ở đó có sự tranh đấu để đ̣i lại quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc của họ. Đó là quy luật sinh tồn và tiến hóa của tự nhiên.
Và linh mục Nguyễn Văn Lư và các nhà tranh đấu cho dân chủ VN đă từ lâu đứng lên đ̣i lại tự do dân chủ và tự do tôn giáo cho người dân Việt. Đây là cuộc tranh đấu không chỉ xẩy ra mới đây, nhưng nó đă kéo dài 145 năm, kể từ ngày cụ Trương Định nổi lên tại Chợ Lớn, Tân An và G̣ Công vào năm 1862 để chống thực dân Pháp (1862-2007) để đ̣i tự do dân chủ và độc lập cho Việt Nam. Và ḍng lịch sử ấy đang được tiếp nối bởi những con người VN trong thời đại toàn cầu hóa. Tranh đấu để làm ǵ hay chỉ đ̣i lại quyền sống, quyền tự do và quyên mưu cầu hạnh phúc của con người mà bản Tuyên Ngôn Độc Lập do HCM đă long trọng đọc lên 62 năm qua, cũng như bốn bản Hiến Pháp đă được đảng CSVN viết ra đều đă quy định và cam kết đảm bảo, th́ nay đă đến lúc người CSVN phải tôn trọng và thực thi.
V́ thế chúng tôi mạo muội gửi tới toàn thể Quư vị và Đồng Bào VN trong và ngoài nước bức tâm thư này, để mong tất cả Quư Vị tiếp tay với chúng tôi, cùng với linh mục Nguyễn Văn Lư và các nhà tranh đấu cho dân chủ tại VN chấm dứt bi kịch đẫm máu đă kéo dài suốt 145 năm qua, bằng cách buộc nhà cầm quyền VN phải tôn trọng tinh thần bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc mà VN là một thành viên, cũng như tôn trọng và thực thi các luật lệ quốc tế của tổ chức WTO mà VN mới là thành viên; và đồng thời tôn trọng tinh thần của bản Tuyên Ngôn Độc Lập và tôn trọng Hiến Pháp năm 1945 do HCM và đảng CSVN đă viết ra từ 62 năm qua. Đă đến lúc đảng CSVN phải chấm dứt tất cả mọi h́nh thức lừa đảo gạt gẫm để nh́n vào sự thật, để thấy chính họ là những kẻ đă gieo bao cái chết đắng cay cho dân tộc Việt Nam.
Vụ bắt bớ và kết án linh mục Nguyễn Văn Lư và các nhà tranh đấu dân chủ của nhà cầm quyền CSVN đang gây nên những cơn sốt chính trị và tạo ra những làn sóng phẫn uất trào dâng khắp nơi. Tại sao kẻ cướp không bắt, không kết án mà lại đi bắt và kết án thầy tu? Tất cả những hành vi đàn áp, khống chế, khủng bố và vây hăm linh mục Nguyễn Văn Lư và các nhà tranh đấu cho dân chủ và tự do tôn giáo có hợp hiến và hợp pháp không? Ai có quyền viết Hiến pháp quốc gia, toàn dân hay đảng phái chính trị? Tại sao nhà nước VNDCCH và nhà nước CHXHCNVN lại có tới bốn bản hiến pháp? Nội dung bốn bản hiến pháp này nói ǵ về quyền hạn và trách nhiệm của chính quyền, cũng như nói ǵ về quyền hạn và trách nhiệm của mỗi công dân? Vị trí, quyền hạn, bổn phận và trách nhiệm của các công dân do hiến pháp quy định có được những nhà nắm giữ quyền hành chính trị tôn trọng không? Nếu những người cầm quyền không tôn trọng các quyền căn bản của dân hay vi phạm hiến pháp th́ quyền tài phán (jurisdiction) và quyền xét xử thuộc về cơ quan nào? Nếu các luật lệ của quốc hội và chính phủ làm ra không phù hợp với hiến pháp th́ dân phải theo luật nào? Luật tối cao của quốc gia hay luật của quốc hội và chính quyền? Nếu quyền lănh đạo quốc gia thuộc về đảng và đảng lại vi phạm hiến pháp th́ ai xét xử đảng? Quốc Hội Việt Nam được thành lập để làm ǵ?
1- Về LẬP PHÁP
Làm luật cho quốc gia hay làm luật cho một đảng Cộng sản? Cơ quan có quyền hành tối thượng (sovereignty) trong chính phủ đó là quyền lập pháp, nhưng lập pháp là cái ǵ, trong khi quyền hiến pháp của người dân không bảo vệ được th́ lập pháp cho ai? Quốc hội là nơi đại diện cho dân, nhưng lại đi phục vụ quyền lợi cho đảng chính trị, như thế quyền lập pháp c̣n xứng đáng với quyền tối thượng của ḿnh nữa không?
2- Về HÀNH PHÁP
Cơ quan hành pháp (Executive branch) của một quốc gia nắm quyền hành lớn lao là thi hành luật pháp quốc gia (enforcement of laws). Luật đó do quốc hội làm ra hay luật đó là luật của một đảng chính trị? Có quốc gia văn ḿnh nào tự xưng ḿnh là cộng hoà dân chủ mà lại để một đảng chính trị viết luật cho quốc gia không? Cơ quan hành pháp gồm có thủ tướng, phó thủ tướng và nội các gồm có các tổng bộ trưởng thi hành luật mà để người của một đảng chính trị tác yêu tác quái, nhởn nhơ trong ṿng tội lỗi và tội ác khắp nơi, tại sao cơ quan hành pháp không nhân danh luật pháp quốc gia để truy tố những phường trộm cắp đó mà lại đi bắt và kết án thầy tu đang tranh đấu cho quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc của toàn dân?
3- Về TƯ PHÁP
Ṭa án Tối cao (the Supreme Court) của một quốc gia là cơ quan tối cao của ngành tư pháp (juridicial branch) quốc gia. Bổn phận và trách nhiệm của ṭa án tối cao này là bảo vệ hiến pháp, giải thích hiến pháp và duyệt tất cả luật lệ của quốc hội làm ra có hợp hiến pháp không? Và đồng thời quan sát thật kỹ xem cơ quan hành pháp có thi hành đúng hiến pháp không? Như vậy từ ngày VN có ṭa án tối cao này, ṭa án có khám phá ra các vụ vi hiến của quốc hội, hành pháp và đảng CSVN không? Và ṭa án tối cao này đă xét xử được mấy lần? Ngoài ra nếu một đảng phái chính trị vi hiến và vi phạm luật pháp quốc gia th́ toà án tối cao này làm ǵ, xét xử ra sao? Đặc biệt là quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc của người dân là quyền đă được hiến định, những quyền này phải được ṭa án tối cao ưu tiên bảo vệ (first priority). Toà án tối cao không bảo vệ trật tự hiến pháp thế th́ trật tự quốc gia c̣n ai bảo vệ và duy tŕ đây? Chẳng lẽ toà án tối cao không hiểu được luật pháp quốc gia hay sao?
Thưa quư vị và toàn thể đồng bào,
Trên đây là một số các thắc mắc mà chúng tôi xin được phép gửi tới tất cả quư vị và đồng bào với ước mong và hy vọng quư vị giúp chúng tôi làm sáng tỏ những vấn nạn chung của đời sống con người, không chỉ tại VN mà c̣n ở khắp các quốc gia đệ tam trên thế giới. Ở đó con người sống không chỉ thiếu cơm, thiếu áo, thiếu thuốc men, thiếu không khí trong lành, thiếu những giọt nước tinh khiết. Ở đó con người sống quằn quại trong bóng tối tội lỗi mịt mùng vây phủ tư bề. Ở đó những trẻ thơ côi cút, những người già yếu run rẩy trong quạnh hiu nghèo khổ. Ở đó những goá phụ tan nát cuộc đời v́ người chồng đă bỏ xác trong chiến tranh. Đến nay những khổ đau vẫn c̣n đó. Trước đây họ là nạn nhân thê thảm của chiến tranh và bây giờ họ vẫn là nạn nhân của xă hội cường quyền và bạo lực giai cấp trong thời b́nh. Như thế bi kịch của VN không chỉ có trong bom đạn hận thù của chiến tranh cách mạng, mà ḥa b́nh lại khai sinh ra bao thảm kịch khác nữa cho nạn nhân chiến tranh thuở nào.
Con người đă bỏ rơi con người để bom đạn lạnh lùng của hận thù nổ tơi bời trên lưng con người Việt Nam bằng một cuộc chiến đầy lầm lạc và tội ác. Và bây giờ con người cũng nhắm mắt làm ngơ trước những khổ đau của đồng loại sao đành? Ở những xă hội đó, những đô thị đó, con người đang chờ đợi chút ánh sáng của tự do, chờ đợi những vùng ánh sáng tuyệt vời của đạo đức vĩnh cửu, chờ đợi những tia sáng của công lư dẫn đường con người thoát ra để t́m được quyền sống, quyền tự do, và quyền mưu cầu phúc lợi như HCM và đảng CSVN đă sao chép từ bản Tuyên Ngôn Độc Lập và bản Hiến Pháp của Hoa Kỳ, nhưng bất hạnh thay, họ đă dùng đó như tṛ trí trá gạt gẫm chứ không phải để thi hành.
Từ "đô thị trên đồi cao" của Was-hington DC, ánh sáng của tự do và dân chủ tưởng đă thành sự thật nơi bản Tuyên Ngôn Độc Lập của VN từ 1945 do HCM đọc lên và bản Hiến Pháp đầu tiên cũng đă được công bố ngày 9-11-1946 hầu như đă phản ánh tinh thần cộng ḥa dân chủ cao quư ấy. Nào ngờ chính v́ tinh thần cao quư đó mà các nhà ái quốc chân chính của VN đă về ngồi chung với HCM và đảng CSVN, những con người đó đă giải tán đảng CS Đông Dương để khoác chiếc áo mang nhăn hiệu Việt Minh và phát động kháng chiến chống thực dân nhằm giải phóng dân tộc. Ngoài các tầng lớp trí thức và đông đảo quần chúng ủng hộ, c̣n có sự tham gia của một số lănh tụ Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội, và Quốc Dân Đảng như Nguyễn Hải Thần, Nguyễn Trường Tam, Chu Bá Phượng và Vũ Hồng Khanh... đều đă ngồi chung trong chính phủ Liên Hiệp. Lợi dụng cơ hội này, HCM và đảng CSVN đă t́m cách chia rẽ, ly tán, khủng bố, và giết hại các nhà ái quốc để dành lấy độc quyền kháng chiến từ đó.
Thưa quư vị và toàn thể đồng bào,
V́ độc quyền kháng chiến nên mới có chiến tranh VN đẫm máu như thế. Đúng như Sir Acton đă từng nói: "Quyền hành thường làm cho con người sa đọa. Quyền hành tuyệt đối sẽ đưa con người đến chỗ sa đọa tuyệt đối." Ngày nay nếu VN muốn gia nhập vào trật tự mới của thế giới và cộng đồng quốc tế, đầu tiên họ phải xây dựng trật tự quốc gia, và trật tự của quốc gia phải là trật tự của hiến pháp (constitutional order). Muốn có trật tự hiến pháp th́ phải bảo vệ hiến pháp quốc gia. Bảo vệ hiến pháp quốc gia là bảo vệ quyền hiến pháp của toàn dân (constitutional rights). Mặc dù VN có tới bốn bản hiến pháp nhưng nhân quyền luôn luôn bị xúc phạm và tước đoạt. Như thế th́ làm ǵ c̣n trật tự hiến pháp và trật tự quốc gia nữa? Đă không có trật tự quốc gia th́ làm sao tham gia vào trật tự của thế giới để sống c̣n và phát triển được?
Đó là tất cả lư do đă dẫn đến các cuộc tranh đấu cho tự do dân chủ và tự do tôn giáo tại VN. Lm. Nguyễn Văn Lư đă từng công bố như Patrick Henry thuở nào: "Give me liberty or give me death!" - "Hăy cho tôi tự do hay cho tôi cái chết!" Và tinh thần đó đă thể hiện trọn vẹn khát vọng tự do dân chủ của toàn dân VN từ 145 năm qua. Nếu HCM và đảng CSVN thực sự đi giải phóng dân tộc của họ th́ tại sao họ lại tước đoạt quyền tự do và dân chủ của toàn dân mà chính HCM và đảng CSVN đă cam kết và bảo đảm trong Tuyên Ngôn Độc Lập và trong cả bốn bản hiến pháp do chính họ đă tự ư viết ra từ 62 năm qua?
Lm. Nguyễn Văn Lư và các nhà đấu tranh dân chủ tại VN có đ̣i hỏi ǵ đâu ngoài tất cả những ǵ bản Tuyên Ngôn Độc Lập và các bản Hiến Pháp đă ghi nhận. Nhà cầm quyền CSVN nhân danh ǵ để không thi hành hiến pháp ḿnh đă viết ra?
Theo truyền thống hiến pháp của Hy Lạp, La Mă, Âu Châu, Anh quốc và Hoa Kỳ, th́ hiến pháp là luật tối cao của quốc gia. Nếu quyền hành quốc gia thuộc về toàn dân như các bản hiến pháp nước CHXHCNVN đă xác nhận, th́ chỉ có toàn dân mới có quyền viết hiến pháp mà thôi. Quốc Dân Đại Hội sẽ tập họp tất cả các đại biểu của các địa phương để quyết định về hiến pháp cho quốc gia. Quyền viết hiến pháp và lập pháp hoàn toàn khác nhau. Mặc dù quốc hội có quyền lập pháp, nhưng quốc hội chỉ có thể lập pháp, hay làm các chính sách khi họ có bản chỉ dẫn của luật tối cao (the supreme law of the land) của quốc gia, tức hiến pháp do Quốc Dân Đại Hội đă viết ra mà thôi. Hiến pháp phản ảnh luật đạo đức vĩnh cửu rút ra từ các luật của các ḍng đạo lư và luật tự nhiên, và phán ảnh nền tảng căn bản cho công lư xă hội. Hiến pháp v́ thế là nền tảng căn bản cho trật tự chính trị quốc gia và cộng đồng chính trị sẽ được tổ chức, sắp xếp các chức năng, vai tṛ, bổn phận, trách nhiệm và quyền hạn của các viên chức chính quyền ra sao. Đặc biệt là mục tiêu của chính quyền, tức những người được dân chọn để trao quyền hành là ǵ, phục vụ toàn dân và phục vụ quốc gia, chứ không phải phục vụ đảng CS.
Hiến pháp dân chủ sẽ chỉ rơ chính quyền sẽ được thành lập như thế nào? Làm sao h́nh thành một quốc hội lưỡng viện? Hiến pháp cũng cho biết các vai tṛ và quyền hạn cũng như trách nhiệm của cơ quan hành pháp ra sao, sẽ tuỳ thể chế chính trị theo h́nh thức dân chủ nghị viện, tổng thống chế hay liên bang, để tổ chức cộng đồng chính trong quốc gia.
Trong tất cả các bản hiến pháp dân chủ, kể từ bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và ngay cả bốn bản hiến pháp của nước VNDCCH và CHXHCNVN đều đă nói đến các quyền hạn của dân, tức "the Bill of Rights" đă viết ra tại Anh quốc năm 1688. Tại sao HCM và đảng CSVN cũng đă viết ra mà không bao giờ chịu thi hành?
Thưa quư vị và toàn thể đồng bào,
V́ guồng máy chính quyền được lập nên từ những nguyên tắc hiến pháp dân chủ, nên chính quyền là chính quyền của dân, bởi dân và v́ dân. Truyền thống dân chủ từ khắp nơi cho thấy muốn có một chính quyền của dân, bởi dân và v́ dân th́ hiến pháp quốc gia phải giới hạn quyền hành của chính quyền bằng những nguyên tắc nhân quyền giữa quốc hội, hành pháp và tư pháp và áp dụng nguyên tắc kiểm soát và chế tài lẫn nhau giữa ba cơ quan công quyền đầu năo của quốc gia (separation of powers and checks and balances), nhất là quyền hành của chính quyền trung ương và quyền hành tối thượng tại các địa phương cần phải thật minh bạch, để buộc các cấp chính quyền trung ương phải bảo vệ quyền lợi của dân và bảo vệ quyền lợi quốc gia tại các địa phương. Đây là cấu trúc quyền hành theo h́nh kim tự tháp. Hoa Kỳ luôn luôn vững mạnh và ổn định nhờ cấu trúc quyền hành theo h́nh kim tự tháp này (grass-root democracy).
V́ hiến pháp là luật tối cao của quốc gia và là ánh đuốc dẫn đường cho các cấp chính quyền và toàn bộ xă hội sống và hành xử như thế nào cho đúng với tinh thần đạo đức quốc gia và công lư xă hội mà hiến pháp đă được viết ra. Hiến pháp thường được coi là một KHẾ ƯỚC XĂ HỘI (social contract) theo quan niệm của J.J. Rousseau, Thomas Hobbes, hay John Locke. Nhưng Việt Nam có thể gọi là QUỐC ƯỚC (national conve-nant) th́ hợp với truyền thống văn hóa của Việt tộc hơn. Quốc hội cũng tương tự Mười Điều Răn trong luật Giao Ước (Ten Commandments) của Kinh Thánh để làm nền móng căn bản cho đạo đức vĩnh cửu cho Hoa Kỳ và các quốc gia Kitô giáo và Do Thái giáo. Luật đạo đức này đă được chấp nhận và thực hành cho đến ngày nay. Theo giáo sư Donald Very, những lề luật đó đă được công nhận sâu rộng là một nền tảng đạo đức vững chắc để làm nền tảng luật pháp cho rất nhiều quốc gia.
Thưa quư vị và toàn thể đồng bào,
Nhà nước CHXHCNVN đă nhân danh nhà nước pháp quyền (legal national governmental authority) để khủng bố, truy lùng, kết án Lm. Nguyễn Văn Lư và các nhà tranh đấu dân chủ tại Việt Nam. Nhưng nhà nước pháp quyền là ǵ, nhà nước của con người (government of men) hay nhà nước của luật pháp (government of law)? Khi nhà cầm quyền CSVN nhân danh nhà nước pháp quyền th́ có nghĩa là nhà nước của họ là nhà nước của luật pháp. Nhưng luật pháp là ǵ? Phải chăng luật pháp là hàng loạt các luật lệ (rules) hay những nguyên tắc pháp lư (legal principles) do hiến pháp đề ra hay do quốc hội viết ra để hướng dẫn không chỉ người dân, nhưng c̣n cho tất cả chính quyền sống và hành xử cho đúng với vị trí và bổn phận của mỗi người. Luật pháp cho con người biết họ được làm ǵ hay không được làm ǵ. Thí dụ như trong luật đạo đức: "Ngươi không được giết người - ngươi không được trộm cắp - ngươi không được tham lam muốn chiếm đoạt nhà cửa của anh em ngươi - ngươi không được thèm muốn vợ của anh em ngươi - ngươi không được chiếm đoạt đầy tớ trai và gái của anh em ngươi - ngươi không được tước đoạt trâu ḅ của anh em ngươi - ngươi không được lấy đi vật ǵ của kẻ dại khờ, và ngươi không được lấy bất cứ thứ ǵ thuộc về anh em ngươi" (Ten Command-ments. Xuất hành 20:3-17).
Đây là luật đạo đức vĩnh cửu của Hoa Kỳ đă dùng làm nền tảng để xây dựng con người, xây dựng gia đ́nh và xây dựng quốc gia của họ - một quốc gia tự do nhất, thịnh vượng nhất, hùng cường nhất, văn minh nhất, thực tế nhất, thực dụng nhất, nhưng cũng lư tưởng nhất trong suốt 6000 năm lịch sử nhân loại. Đây là bài học lịch sử quá lớn lao cho VN và cho các quốc gia đệ tam để xây dựng đất nước.
Từ bài học thực tế đó cho thấy xă hội VN từ 62 năm qua không c̣n mấy ai để ư đến đạo đức quốc gia, đạo đức xă hội và công lư nữa! Cách mạng CS thất bại v́ thiếu căn bản đạo đức quốc gia và đạo đức xă hội. Công bằng xă hội chỉ có được từ đạo đức của hiến pháp và đạo đức chính trị của quốc gia. Tại VN, nếu muốn người dân tôn trọng nhà nước pháp quyền th́ pháp quyền đó phải tượng trưng cho đạo đức quốc gia và công lư trong xă hội. Muốn có pháp quyền th́ phải bảo vệ hiến pháp. Bảo vệ hiến pháp là bảo vệ đạo đức quốc gia. Bảo vệ đạo đức quốc gia là bảo vệ quyền sống của dân, tự do của dân và bảo vệ quyền mưu cầu hạnh phúc của dân. Đó là luật hiến pháp và luật của đạo đức mà chính quyền phải tuân thủ.
Thưa quư vị và toàn thể đồng bào,
Khi duyệt xét lại nội dung của bản Tuyên Ngôn Độc Lập năm 1945 và cả bốn bản hiến pháp của VNDCCH và CHXHCNVN, chúng tôi nhận thấy có bốn điều khoản nói về quyền tự do của người dân như sau:
1- Chiếu theo chương 5, điều 10 của Hiến Pháp VNDCCH năm 1946 th́: "Các công dân VN có quyền tự do ngôn luận, tự do xuất bản, tự do tổ chức hội họp, tự do tín ngưỡng và tự do đi lại trong và ngoài nước."
2- Chiếu theo Hiến Pháp VNDC CH năm 1959, ở chương 3, điều 25 đă ghi: "Các công dân VNDCCH có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp, lập hội và biểu t́nh. Nhà nước đảm bảo những điều kiện vật chất cần thiết để công dân được hưởng những quyền đó."
3- Chiếu theo Hiến Pháp VNDC CH năm 1980, ở chương 5, điều 67 đă xác nhận như sau: "Các công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do hội họp, tự do lập hội, tự do biểu t́nh phù hợp với lợi ích của XHCN và của nhân dân."
4- Chiếu theo Hiến Pháp năm 1992, chương 2, điều 68 cũng xác nhận rơ rệt như sau: "Các công dân có quyền tự do đi lại và cư trú trong nước, có quyền ra nước ngoài và từ nước ngoài về nước theo quy định của luật pháp."
Về tự do tôn giáo th́ điều 10 cũng công nhận là: "Các công dân có quyền tự do tôn giáo, tự do tín ngưỡng, theo hoặc không theo tôn giáo nào, các tôn giáo đều b́nh đẳng trước pháp luật - Những nơi thờ tự của các tôn giáo, các tín ngưỡng được pháp luật bảo vệ - Không ai được xâm phạm tự do tôn giáo, tự do tín ngưỡng hoặc lợi dụng tôn giáo và tín ngưỡng để làm trái luật và chính sách nhà nước."
Lời nói đầu của bản hiến pháp năm 1946 đă công nhận quyền tự do dân chủ như sau: "Đảm bảo các quyền tự do dân chủ."
Trong hiến pháp năm 1959, chương 1 điều 7 c̣n nói rơ: "Nhà nước nghiêm cấm và trừng trị mọi hành động phản quốc, chống lại chế độ dân chủ nhân dân, chống lại sự nghiệp thống nhất đất nước."
Trong hiến pháp năm 1980, chương 1 điều 6 đă minh định như sau: "Ở nước CHXHCNVN, tất cả quyền lực thuộc về nhân dân."
Trong hiến pháp năm 1992, chương 1 điều 2 lại nhắc lại: "Nước CHXHCNVN là nhà nước của nhân dân, do nhân dân, v́ nhân dân. Tất cả nhà nước thuộc về nhân dân."
Bên cạnh bốn bản hiến pháp trên đây, trong Tuyên Ngôn Độc Lập năm 1945 cũng ghi lại y như bản Tuyên Ngôn Độc Lập của Hoa Kỳ: "Đấng Tạo Hoá đă sinh ra con người và ban cho họ những quyền không thể chối bỏ được, đó là quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc."
Thưa quư vị và toàn thể đồng bào,
V́ hai chữ "tự do dân chủ" và nhân quyền", dân tộc VN đă liên tục chiến đấu suốt 145 năm. 80 năm chiến đấu với thực dân Pháp và 65 năm chiến đấu với Cộng Sản vô thần. Sau cuộc khởi nghĩa của Trương Định vào năm 1862, biết bao thế hệ các nhà ái quốc và hàng hàng lớp lớp thanh niên đă đứng lên cầm gậy tầm vông và gươm giáo đối đầu với bom đạn xâm lăng để viết lên những trang sử quá đẫm máu và kinh hoàng. Nhưng những trang sử chống thực dân không làm cho dân tộc VN đau đớn tủi nhục bằng những năm tháng sống dưới chế độ Cộng sản vô thần của HCM và đảng CSVN!
Dưới ách thống trị của thực dân Pháp, quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc của người dân Việt bị tước đoạt đă đành. Nhưng bản Tuyên Ngôn Độc Lập đọc lên năm 1945 và cả bốn bản hiến pháp đă viết lên bao lời hứa hẹn tốt đẹp của HCM và đảng CSVN với dân tộc khổ đau của họ để làm ǵ, hay tất cả chỉ là những chiếc bánh vẽ thật đẹp, thật sắc sảo, nhưng chẳng ai được ăn miếng thật bao giờ cả! Giờ đây mỗi người nh́n lại những chiếc bánh vẽ đang để lại cho lịch sử và con người thấy được tất cả chỉ c̣n là những lời nguyền rủa của thiên thu. Tại sao? Tại v́ trên thực tế, tất cả quyền sống, quyền tự do, quyền tư hữu và quyền mưu cầu hạnh phúc của toàn dân Việt đều đă bị HCM và đảng CSVN tước đoạt, chiếm đoạt một cách dă man, tàn bạo gấp trăm lần hơn thực dân xưa kia.
(C̣n tiếp một kỳ)
Đấu tranh hoà b́nh,
bất bạo động
Phế bỏ “thần tượng”
Hồ Chí Minh
Giải thể chế độ Cộng sản độc tài
Ngày 25.4.2007. Đại hội Nhân
quyền Thế giới họp tại thủ đô Lisbon,
Bồ Đào Nha, quy tụ trên 300 đại biểu
thuộc 141 tổ chức nhân quyền trên khắp thế
giới đồng thanh biểu quyết 2 Quyết
nghị về t́nh trạng đàn áp nhân quyền trầm
trọng và bắt bớ các nhà dân chủ tại Việt
Nam thời gian gần đây.
Vừa qua, một phái đoàn điều tra của Liên Đoàn Quốc tế Nhân quyền hợp tác với Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam do các luật sư cầm đầu đă được gửi đến Việt Nam gặp gỡ 12 Nhà đấu tranh bảo vệ Nhân quyền từ Saigon ra Hà nội. Những nhân vật gặp gỡ quan trọng gồm có Đại lăo Ḥa thượng Thích Quảng Độ, Linh mục Chân Tín, Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, Giáo sư Hoàng Minh Chính, các Nhà văn Hoàng Tiến, Khuê Trí, bà Phạm Hồng Sơn, v.v... Tập tài liệu điều tra mang tên "Việt Nam : 12 Nhà đấu tranh bảo vệ Nhân quyền lên tiếng (Vietnam : Twelve Human Rights Defenders have the floor)" được công bố tại Paris và Genève hôm 23.4.2007 và được gửi đến các cơ quan truyền thông báo chí quốc tế, các cơ quan LHQ, các Công đoàn trong thế giới, Quốc hội Châu Âu, Quốc hội Hoa Kỳ và chính giới quốc tế.
Đại hội Nhân quyền Thế giới cũng là kỳ họp tam niên lần thứ 36 của Liên Đoàn Quốc tế Nhân quyền, từ 19 đến 25.4.2007. Chủ đề Đại hội thảo luận thảm nạn Di dân trong thế giới từ các nước nghèo, các khu vực chiến tranh sang các nước giàu. Nhưng tại đây họ gặp muôn vàn khó khăn về đời sống, giấy tờ, nhân phẩm. Vấn nạn di dân là hoàn cảnh hiện nay của hai trăm triệu người, tức 3% nhân loại.
Ông Vơ Văn Ái, Chủ tịch Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam, cầm đầu phái đoàn Việt Nam tham dự Đại hội.
27 bản Quyết nghị về t́nh h́nh vi phạm nhân quyền tại các nước trên năm châu được Đại hội biểu quyết thông qua. Trong số này có hai bản Quyết nghị về Việt Nam. Một bản Quyết nghị chung về t́nh h́nh nghiêm trọng trên các lĩnh vực kinh tế, nạn buôn bán phụ nữ và thiếu nhi, đàn áp tôn giáo và các nhà đấu tranh sử sụng Internet. Bản Quyết nghị chung nhận định :
"Trong sự vội vă gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới, Nhà cầm quyền VN không nghiên cứu nghiêm chỉnh về các tác động tiêu cực của việc gia nhập này đối với đại đa số dân nghèo VN"... "Đổi Mới là thành quả tích hợp giữa các khía cạnh sai xấu của chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa độc tài nhà nước : để đáp ứng nhu cầu toàn cầu hóa kinh tế, các khu vực nghèo thiếu của nhân dân bị bỏ rơi không xử lư"... "VN xuất cảng người lao động đến 40 quốc gia trong thế giới, nhưng chẳng bảo vệ cho đời sống lao động của họ". Đặc biệt t́nh trạng phụ nữ vô cùng tồi tệ : "Nạn bạo hành gia đ́nh, buôn bán phụ nữ và trẻ gái, bệnh liệt kháng AIDS/ HIV gia tăng và quyền sinh sản bị vi phạm trầm trọng. VN bô bô tuyên bố đủ loại quyền, nhưng chẳng gia công hay thực hiện các nghĩa vụ bảo vệ Nữ quyền". Quyết nghị kêu gọi "Quyền tự do xuất bản báo chí tư, quyền tự do lập hội cho các xă hội dân sự, là những điều kiện bảo vệ chống lại sự độc quyền và cạnh tranh kinh tế hỗn loạn".
Do t́nh h́nh đàn áp bắt bớ nghiêm trọng tại Việt Nam, ông Vơ Văn Ái đă đề xuất một bản Quyết nghị khẩn cấp trong thời gian Đại hội. Bản Quyết nghị khẩn cấp cũng đă được Đại hội đồng thanh biểu quyết thông qua sự tán trợ của 141 tổ chức nhân quyền trên thế giới. Chúng tôi xin dịch nguyên văn bản Quyết nghị khẩn cấp dưới đây :
Quyết nghị khẩn về t́nh h́nh vi phạm nhân quyền tại VN
Liên Đoàn Quốc tế Nhân quyền cùng với 141 thành viên quốc gia họp Đại hội lần thứ 36 tại thủ đô Lisbonne, Bồ Đào Nha, kinh ngạc trước nguồn tin về cung cách điều hành phiên xử các nhà bất đồng chính kiến Việt Nam tại phiên ṭa ở Huế hôm 30.3.2007 đưa tới những bản án lên tới 8 năm tù giam. Tại phiên ṭa giả trá này, các bị cáo Nguyễn Văn Lư, Nguyễn Phong, Nguyễn B́nh Thành, Hoàng thị Anh Đào và Lê thị Lệ Hằng bị kết tội "tuyên truyền chống phá nhà nước CHXHCNVN", (chiếu điều 88 trong Bộ luật h́nh sự), không được quyền có luật sư biện hộ cũng như không được tự biện hộ. H́nh ảnh công an bịt miệng Linh mục Nguyễn Văn Lư khi ông muốn phát biểu sẽ c̣n măi trong trí nhớ.
Ngoài những bản án quy kết các tội một cách quá đáng, mà trong thực tế chỉ là việc sử dụng quyền tự do ngôn luận, được bảo đảm trong Công ước quốc tế về Các quyền dân sự và chính trị của LHQ mà VN đă tham gia kư kết, một phiên ṭa được nhà cầm quyền Việt Nam cố ư khai thác trên phương diện truyền thông, là hành động thách thức Cộng đồng quốc tế, sau khi Hà nội thành công cú lừa đảo đáng xấu hổ.
Tất cả đó đang dấy lên bằng cuộc đàn áp quy mô thông qua những cuộc sách nhiễu, bắt bớ các nhà đấu tranh cho nhân quyền, như trường hợp các luật sư Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân bị bắt hôm 6.3, Lê Quốc Quân bị bắt hôm 8.3 và bị khởi tố "âm mưu lật đổ chính quyền". Tội danh này sẽ bị lănh án từ 20 năm tù đến tử h́nh. Ngày 15.3, phái đoàn Sáng hội Rafto đến Saigon trao cho Đại lăo Ḥa thượng Thích Quảng Độ bằng tưởng lệ Giải Nhân quyền Quốc tế Rafto năm 2006 mà lẽ ra Ḥa thượng sang Nauy nhận lănh nhưng đă bị Hà Nội cấm xuất ngoại. Phái đoàn đă bị chận bắt không cho tiếp xúc Ḥa thượng tại Thanh Minh Thiền viện bị biến thành nhà tù giam giữ Ḥa thượng.
Từ một năm qua, nhà cầm quyền VN giả vờ cho phép một số người được quyền tự do phê phán Đảng và Nhà nước, và giả vờ quên lơ các biện pháp đàn áp cố hữu. Thế nhưng sự tự do giả tạo và chỉ có tính cách giai đoạn này, là màn kịch trước con mắt ḍm ngó của thế giới, hiển nhiên màn kịch ấy cốt đánh lừa cộng đồng thế giới để thủ lợi trong việc thỉnh cầu Hoa Kỳ rút tên VN ra khỏi danh sách các quốc gia đàn áp tôn giáo cần đặc biệt quan tâm (CPC), để được gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới, để được Quốc hội Hoa Kỳ thông qua quy chế b́nh thường hóa quan hệ thương mại song phương vĩnh viễn (PNTR) và để yên hàn tổ chức Thượng đỉnh APEC tại Hà Nội tháng 11.2006.
Khi các mục tiêu ao ước đă đạt, Nhà cầm quyền Việt Nam liền thẳng tay tái diễn trắng trợn cuộc đàn áp chính trị.
Minh định rằng :
Sự tôn trọng nhân quyền không được xem như công cụ dùng để trả giá tại các cuộc điều đ́nh quốc tế, mà phải là mục tiêu tối hậu của mỗi quốc gia xứng đáng với danh nghĩa quốc gia,
Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền Quốc tế và 141 quốc gia thành viên họp Đại hội lần thứ 36 tại thủ đô Lisbonne, Bồ Đào Nha, yêu sách :
- Trả tự do cho mọi tù nhân bị giam giữ v́ biểu tỏ ôn ḥa quyền tự do ngôn luận, quyền tự do tín ngưỡng, và quyền tự do lập hội;
- Yêu sách chấm dứt tức khắc và vô điều kiện chính sách đàn áp các cộng đồng tôn giáo "không được thừa nhận" như Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất; và
- Khởi động các cuộc cải tổ cụ thể và thực sự để đưa tới một xă hội dân chủ và tôn trọng các quyền con người cơ bản tại Việt Nam.
Làm tại Lisbonne,
ngày 24.4.2007.
Công An CSVN khám xét văn pḥng của nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa
Chiều ngày 13-04-07, có khoảng 20 công an bất th́nh ĺnh đến khám xét văn pḥng làm việc của nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa ở Hải Pḥng và cũng là nơi làm việc của vợ ông, một cửa hàng photocopy. Thượng tuần tháng 3, họ cũng đă làm việc đó một lần đối với ông rồi, nhưng lần này th́ áp lực mạnh hơn, tính chất khủng bố cao hơn. Được biết, ông Nghĩa đă phản đối việc làm này v́ họ không mang theo giấy tờ hay lệnh khám ǵ cả. Bất chấp phản đối, công an đă tiến hành lục lọi. Họ in trong máy tính của ông một số tài liệu có liên quan đến phong trào dân chủ, những bài viết của ông đăng trên báo Tổ Quốc và trên mạng Internet. Sau đó họ hội ư với nhau, lập biên bản ghi là "Bắt người phạm pháp quả tang" rồi yêu cầu ông Nghĩa kư. Sau khi đọc lại, ông thấy không ổn, không đúng với thủ tục tố tụng h́nh sự nên đă phản đối mà rằng: "Muốn bắt tôi th́ không thể bắt bằng Biên bản này được, bởi v́ tôi không phạm pháp. Thứ hai, nếu giải thích đó là Lệnh bắt khẩn cấp th́ cũng không đúng, bởi v́ tôi có phải là tội phạm nguy hiểm đâu, cho nên tôi đề nghị hăy làm đúng thủ tục tố tụng h́nh sự. Muốn bắt th́ phải chuẩn bị lệnh bắt của Viện Kiểm sát hay của Ṭa án. Là nhà văn, tôi phát biểu quan điểm của tôi trên các mạng, tôi không trốn đi đâu cả. Các anh có thể để người ở lại canh giữ tôi, rồi về làm thủ tục đúng theo tinh thần của luật”.
Hai bên tranh căi đến khuya. Cuối cùng công an chấp thuận điều kiện của ông Nghĩa đặt ra. Sau đó họ yêu cầu ông lên xe về đồn nhưng ông cũng phản đối. Cuối cùng họ yêu cầu ông hôm sau phải có mặt tại công an P-25 Hải Pḥng. Sáng ngày 14-04 ông Nghĩa đến làm việc; công an coi ông là "bị can" và lấy cung xoay quanh ư nghĩa những bài viết của ông trên mạng. Ông giải thích: các bài viết của ông ủng hộ tiến tŕnh dân chủ của VN, kêu gọi đảng cộng sản chấp nhận đa nguyên-đa đảng để đất nước phát triển. Ông Nghĩa cho biết, ư đồ của họ là muốn vu cho ông tội danh "lật đổ đảng cộng sản".
Kính thưa Quư Đức Hồng y, Tổng Giám mục và Giám mục
Kính thưa Quư Anh em trong hàng Linh mục
Chúng con là 4 linh mục tại Việt Nam, đại diện cho Nhóm Linh mục (tinh thần) Nguyễn Kim Điền, xin phép thưa đôi lời với Quư Đức Cha trong hàng Giáo phẩm và Quư Cha trong hàng Giáo sĩ tại Việt Nam nhân cuộc bầu cử Quốc hội tổ chức vào ngày 20-5-2007 sắp tới.
Kính thưa Quư Đức Cha và Quư Cha,
Chỉ c̣n một tháng nữa là cuộc bầu cử Quốc hội lần thứ 12 sẽ diễn ra. Như trong 11 lần trước từ năm 1945 đến năm 2002, lần bầu cử này vẫn do Đảng CS tổ chức thao túng và vẫn dụng nguyên tắc “đảng cử dân bầu”, nghĩa là những ứng viên được đưa ra cho Dân bỏ phiếu đều là đảng viên hoặc đă được đảng chọn kỹ lưỡng, và tỷ lệ đại biểu đảng viên đă được ấn định trước vẫn là 90%, đại diện cho hơn 2 triệu đảng viên c̣n 10% đại diện cho hơn 80 triệu đồng bào. Năm nay, cho có vẻ dân chủ, nhà nước có kêu mời nhân dân tự ứng cử. Nhưng mỉa mai thay, từ con số 238 người tự ứng cử vào Quốc hội khóa 12 tại Hà Nội và Sài G̣n, th́ qua hiệp thương lần cuối của Mặt trận TQ, chỉ c̣n vỏn vẹn... 13 người. Theo báo chí và đài phát thanh trong lẫn ngoài nước, nhiều người tự ứng cử đă bị ép buộc rút đơn, hay đă bị loại qua sau một cuộc lấy ư kiến cử tri mang h́nh thức đấu tố thời Cải cách ruộng đất. Nay th́ mọi lời kêu gọi hay đóng góp ư kiến đầy tâm huyết cho một cuộc bầu cử tự do, công bằng, dân chủ, đa đảng đă hoàn toàn thất bại.
Chính v́ thế, thay v́ làm thành một cơ quan quyền lực cao nhất, đại diện thực sự cho toàn dân (như Hiến pháp điều 83 nói), th́ Quốc hội tới sẽ vẫn chỉ là một công cụ của đảng Cộng sản, một con dấu cao su (cách gọi của báo giới quốc tế) đóng lên các quyết định của đảng, cụ thể là của nhúm người trong Bộ Chính trị. Các kẻ trúng cử sẽ chẳng là những Dân biểu (Đại biểu của Dân) nhưng là những Đảng biểu (Đại diện cho đảng, thừa hành của đảng, đảng biểu ǵ làm nấy!). Chính v́ thế mà qua bao thập niên, Quốc hội này đă đưa ra hay đă chuẩn nhận vô số bộ luật phục vụ cho quyền lợi của đảng Cộng sản hơn là phục vụ quyền lợi của nhân dân và đất nước, bởi lẽ đấy chỉ là một thành tố trong cơ chế tam quyền phân công (dưới sự lănh đạo lèo lái của đảng CS) chứ không phải là tam quyền phân lập như trong các quốc gia dân chủ văn minh.
Cũng chính v́ thế, trong hơn 60 năm qua, dưới chế độ Cộng sản, việc đi bầu đă luôn là điều gượng ép đối với mọi người Dân Việt. Đảng và nhà nước đă dùng nhiều biện pháp để lùa dân tới pḥng phiếu, nhẹ th́ buộc các thân nhân bầu thay, nặng tay hơn là cưỡng bức bằng cách bằng cách đe dọa gây khó dễ về sau trong công việc làm ăn, xin chứng nhận giấy tờ..., đặc biệt thô bạo là trừng phạt những ai khước từ bỏ phiếu v́ lương tâm xét thấy nghĩa vụ rất cao cả và quyền lợi rất cơ bản đó đă bị Đảng CS biến thành phương tiện để duy tŕ và củng cố ách độc tài của đảng.
Hậu quả là cho tới nay, những cuộc bầu cử Quốc hội tại Việt Nam đă không đem đến một nền Pháp chế công minh, một nền Dân chủ đúng nghĩa, một nền Tự do đích thực cho Tổ quốc, đă không tạo ra những Đại biểu chỉ một ḷng thực thi ư muốn của Dân, chỉ chịu hoàn toàn trách nhiệm trước Dân và chỉ dựa vào sức mạnh, niềm kính trọng, ḷng tin yêu của Dân để hành xử, để soạn ra Pháp luật. Bởi thế Việt Nam vẫn đầy dẫy dối trá và bạo hành, thảm cảnh và tệ nạn, tụt hậu và suy đồi, không có các Quyền tự do cơ bản như Tự do Tôn giáo, Tự do Ngôn luận, Tự do Lập hội, Tự do Ứng cử và Bầu cử,… không thể vươn tới tầm cao phát triển nhân sinh nhân quyền như mọi Quốc gia Dân chủ Văn minh.
V́ những lư do đó,
- dựa vào truyền
thống của các Hội đồng Giám mục năm
châu luôn có ư kiến để hướng dẫn dân Chúa
trong các cuộc bầu cử tổng thống hay quốc
hội (ví dụ cụ thể là Thông điệp của
Hội đồng Giám mục Pháp ngày 18-10-2006 về các
cuộc bầu cử sắp diễn ra tại Pháp. Xin
xem Documen-tation Catholique số 2368, 19-11-2006);
- dựa vào sứ mạng của Quư Đức Cha và Quư Cha là giảng dạy và nêu gương cho giáo dân về tính chân thực, sự công bằng và ḷng dũng cảm (2 trong 4 nhân đức cơ bản), vừa trong tư cách con người và tư cách công dân, vừa trong tư cách kitô hữu và tư cách lănh đạo Giáo đoàn;
- dựa vào Thư Mục vụ năm 2006 của Quư Đức Cha (số 7): “Để xây dựng một xă hội công bằng, ngoài việc giáo dục để biết tôn trọng những quyền căn bản của con người, cũng cần có một cơ chế thích hợp bảo đảm thực hiện được quyền này. Công việc này đ̣i hỏi sự đóng góp từ nhiều phía... Sự công bằng cần phải đi đôi với ḷng tôn trọng sự thật, v́ tôn trọng sự thật là điều kiện để xây dựng một cộng đoàn yêu thương”,
Chúng con tha thiết thỉnh cầu Quư Đức Cha và Quư Cha tham gia cuộc tẩy chay bầu cử Quốc hội lần thứ 12 này (phương cách duy nhất để ngăn chận sự h́nh thành một cơ chế bù nh́n tai hại) cùng với Khối 8406 (Lời kêu gọi ngày 08-01-2007), với Liên minh Dân chủ Nhân quyền Việt Nam (Lời Kêu gọi ngày 27-01-2007), với hơn 60 đoàn thể, tổ chức của đồng bào hải ngoại (Lời Kêu gọi ngày 20-05-2007) và với hàng chục triệu đồng bào trong nước vốn đă chán ngấy đến tận cổ các cuộc bầu cử giả tạo. Đây chẳng phải là “làm chính trị” theo nghĩa hẹp (chính trị đảng phái) nhưng làm chính trị theo nghĩa rộng (chính trị công dân), đúng tinh thần của Đức cố Giáo Hoàng Gioan-Phaolô II trong lời tuyên bố đăng trên nhật báo La Stampa ở Ư tháng 3-1991: “Tôi nghĩ rằng không thể hiểu chính trị theo nghĩa hẹp. Nhiệm vụ của Giáo Hoàng là rao giảng Phúc âm, nhưng trong Phúc âm có con người, sự tôn trọng đối với con người, tức là Nhân quyền, sự tự do lương tâm và tất cả những ǵ thuộc về con người. Nếu tât cả những điều đó có một giá trị chính trị, th́ đúng Giáo Hoàng có làm chính trị. Giáo Hoàng luôn đề cập đến con người. Giáo Hoàng bênh vực con người”.
Với tư cách những lănh đạo tinh thần có uy tín, quyền bính và hậu thuẫn mạnh mẽ của giáo dân, hành vi tẩy chay bầu cử của Quư Đức Cha và Quư Cha (bằng tuyên bố công khai và hành động rơ ràng) sẽ tác động tốt đẹp lên hiện t́nh mất dân chủ của đất nước, sẽ làm sáng tỏ khuôn mặt của Giáo hội như chứng nhân can trường cho sự thật và chiến sĩ nhiệt thành của lẽ phải, sẽ thúc đẩy hàng ngũ giáo dân xông ḿnh vào trần thế để thực hiện điều mà Hội Đồng Giám Mục Á Châu khi họp ở Tokyo, Nhật Bản hồi 1986 đă nói: “Trước hết chính trị phải trở thành một hoạt động chung, toàn thể dân Chúa được mời gọi dấn thân vào hoạt động chính trị ấy, v́ Phúc Âm đ̣i hỏi Kitô hữu đưa Phúc Âm và những giá trị Nước Trời -là t́nh thương và công b́nh- xâm nhập vào những lănh vực kinh tế, chính trị, văn hóa, và xă hội của Châu Á. Ai tuyệt đối khước từ đ̣i hỏi thay đổi chính trị ở Châu Á, ắt là một cách nào đó, cũng phủ nhận căn tính Kitô của ḿnh”.
Chúng con nguyện xin Chúa Thánh Thần đổ xuống trên Quư Đức Cha và Quư Cha muôn vàn hồng ân để biến Quư Đức Cha và Quư Cha thành lửa và gió của Người, hầu góp phần canh tân bộ mặt trái đất và biến đổi hoàn cảnh xă hội Việt Nam.
Việt Nam mùa Phục sinh,
ngày 20-04-2007
Đại diện Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền
Chúng con đồng kư tên
- Têphanô Chân Tín, Ḍng Chúa Cứu Thế.
- Phêrô Nguyễn Hữu Giải, Tổng Giáo phận Huế.
- Tađêô Nguyễn Văn Lư, Tổng Giáo phận Huế.
- Phêrô Phan Văn Lợi, Tu hội Thánh Tâm Chúa Giêsu.
Chú thích:
1- Tuy linh mục Nguyễn Văn Lư đă bị vào tù ngày 30-03-2007, nhưng v́ đă đồng thuận trước với các anh em c̣n lại trong Nhóm, nên cũng được đặt tên vào đây.
2- Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền cũng đă đưa ra một “Lời kêu gọi bầu cử Quốc hội đa đảng và tẩy chay bầu cử Quốc hội độc đảng năm 2007” gởi tới toàn thể Đồng bào Việt Nam trong và ngoài Nước ngày 17-10-2005.
Đừng nghe những ǵ Cộng sản nói! Hăy nh́n những ǵ Cộng sản làm! Sông có thể cạn, núi có thể ṃn, nhưng chân lư ấy không bao giờ thay đổi !!!
PARIS. Gia Đ́nh Phật tử Việt Nam là
một tổ chức ra đời từ sáu mươi
năm hơn. Mục tiêu của tổ chức nhằm giáo
dục giới thanh, thiếu nhi theo giáo lư đạo
Phật để góp phần xây dựng xă hội theo tinh
thần từ bi, cứu khổ. Số đoàn viên hiện
nay có trên nửa triệu.
Là một tổ chức thống thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất nên sau năm 1975, Gia Đ́nh Phật tử gặp muôn vàn khó khăn, bức bách. Một thời gian dài tổ chức bó tay không hoạt động. Nhờ sự kiên cường của những huynh trưởng lănh đạo, tổ chức dần dà sống dậy. Nhưng cũng từ đây, nhà cầm quyền Cộng sản bắt đầu theo dơi, t́m cách ngăn cản, cấm đoán. Cấm đoán không được, nhà cầm quyền chỉ thị lèo lái Gia Đ́nh Phật tử Việt Nam sáp nhập vào sinh hoạt của Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh. Hiện trạng này xẩy ra giữa thập niên 90, gây phản ứng mạnh trong giới lănh đạo Gia Đ́nh Phật tử, nhiều huynh trưởng ghi tên đ̣i tự thiêu để bảo vệ tổ chức.
V́ vậy Nhà nước chồn tay chuyển sang giải pháp lấn sân, giao cho Giáo hội Phật giáo Nhà nước thành lập một Phân ban gọi là Nam Nữ Phật tử để thu tóm Gia Đ́nh Phật tử ḥng biến tướng và tiêu diệt tổ chức. Nhưng một lần nữa, Phân ban Nam Nữ Phật tử thất bại.
Thua keo này bày keo khác, ngày 2-11-1997, Ḥa thượng Thích Minh Châu triệu tập một buổi họp tại Thiền viện Vạn Hạnh ở số 716 đường Nguyễn Kiệm, quận Phú Nhuận, Saigon, để giải quyết vấn đề Gia Đ́nh Phật tử theo đề án của Ban Tôn giáo Chính phủ và Giáo hội Phật giáo Việt Nam, tức Giáo hội Nhà nước. Dưới quyền chủ tọa của Ḥa thượng, buổi họp gồm có bốn Huynh trưởng cấp Dũng: hai cựu Huynh trưởng Vơ Đ́nh Cường và Tống Hồ Cầm, cố Huynh trưởng Nguyễn Xuân Quyền và Huynh trưởng Nguyên Tín Nguyễn Châu, Trưởng ban Hướng dẫn Trung ương Gia Đ́nh Phật tử Việt Nam. Bốn Huynh trưởng kư chung Biên bản mà 2 điều trong biên bản xem như chính thức đưa tổ chức Gia Đ́nh Phật tử Việt Nam thống thuộc vào Giáo hội Phật giáo Nhà nước:
Điều 2 xác nhận: Từ ngày được thành lập, Gia Đ́nh Phật tử luôn sinh hoạt trong khuôn khổ pháp lư của một tổ chức Phật giáo được Nhà nước chấp nhận, như Hội An Nam Phật học, Hội Phật học Nam Việt, Tổng hội Phật giáo Việt Nam, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất. Nay sinh hoạt Gia Đ́nh Phật tử Việt Nam cần được thực hiện trong pháp lư của Giáo hội Phật giáo Việt Nam (tức Giáo hội Nhà nước).
Điều 3 ghi: Một số ít điều trong Nội qui và Qui chế Huynh trưởng Gia Đ́nh Phật tử cần được tu chỉnh cho phù hợp với Hiến chương của Giáo hội Phật giáo Việt Nam (tức Giáo hội Nhà nước).
Thế là bất chấp ư chí trung kiên với Giáo hội lịch sử và truyền thống, là Giáo hội Phật giáo VN Thống nhất, của Gia Đ́nh Phật tử các cấp cơ sở trong toàn quốc, bốn Huynh trưởng cấp Dũng nói trên đă bán đứng một tổ chức Phật giáo độc lập cho Giáo hội Nhà nước.
Tranh chấp khởi từ đây, khi âm ỉ khi bộc phát. Nhiều tháng qua, sự bộc phát thấy rơ qua hai động thái. Một là thư rơi, thư nặc danh, tâm thư, huyết thư... đủ loại lúc tiến lúc thoái, khi cương khi nhu, vừa ve vuốt vừa hăm dọa, gây hoang mang nhằm phân hóa tổ chức. Động thái thứ hai là Công an tại các tỉnh có cơ sở Gia Đ́nh Phật tử tiếp tay hù dọa, khủng bố những huynh trưởng nào không chịu đầu hàng Ban Tôn giáo chính phủ và Giáo hội Nhà nước.
Huế là điển h́nh cho sự khủng bố trong ba tháng vừa qua, nhắm vào Thượng tọa Thích Chí Thắng, Đặc ủy Thanh niên trong Ban Đại diện Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) Thừa Thiên Huế. Đặc biệt là trường hợp Huynh trưởng Lê Công Cầu, người vừa được Viện Hóa Đạo bổ nhiệm chức Vụ trưởng Gia Đ́nh Phật tử vụ để chấn chỉnh lại tổ chức.
Lời giải thích của Huynh trưởng Lê Công Cầu thông qua cuộc phỏng vấn của kư giả Matt Steinglass, Đài VOA Anh ngữ, tại Huế hôm 4-4-2007, và cuộc phỏng vấn của phóng viên Ỷ Lan trên Đài Á châu Tự do (phát sóng lúc 6g30 ngày 10-4-2007), nói lên phần nào cuộc đánh phá tổ chức Gia Đ́nh Phật tử của nhà cầm quyền Cộng sản. Đồng thời cũng nói lên ư chí kiên cường, bất khuất của tập thể Gia Đ́nh Phật tử Việt Nam trước giông băo.
Cuộc phỏng vấn trên Đài
Á châu Tự do
-Ỷ Lan giới thiệu: Sau nhiều lần liên lạc bất thành qua đường dây viễn liên về Huế với huynh trưởng Lê Công Cầu, là người được Đại lăo Ḥa thượng Thích Quảng Độ, Viện trưởng Viện Hóa Đạo, bổ nhiệm chức “Vụ trưởng Gia Đ́nh Phật tử vụ” điều khiển phong trào thanh, thiếu nhi Phật giáo có nửa triệu đoàn viên.
Vừa qua, Tổ chức Theo dơi Nhân quyền của Hoa Kỳ và Phong trào Dân chủ Thế giới có trụ sở tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn lên tiếng bênh vực cho anh Lê Công Cầu và nhiều nhà bất đồng chính khiến khác đang bị đàn áp trong nước.
Hôm nay, lần đầu tiên chúng tôi mới nối được đường dây phỏng vấn Huynh trưởng Lê Công Cầu. Xin mời quư thính giả nghe lời phát biểu của anh Cầu từ Huế:
-Ỷ Lan: Xin chào Huynh trưởng Lê Công Cầu. Chúng tôi được biết v́ liên quan đến tổ chức Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam, nên thời gian qua anh bị sách nhiễu, làm việc liên tục với Công an Huế. Nhà anh bị canh gác, và anh đang sống trong t́nh trạng quản thúc. Xin anh cho biết v́ sao bị làm việc như thế, trọng tâm các buổi làm việc này nhắm vào vấn đề ǵ?
-Lê Công Cầu: Dạ thưa chị, và thưa quư vị nghe Đài. Ngày 25-11-2006, là ngày tôi được Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN, bổ nhiệm làm Vụ trưởng Gia Đ́nh Phật tử vụ. Bắt đầu từ đó tôi bị công an về làm việc rất nhiều lần, quy kết vào tội danh hoạt động bất hợp pháp v́ tham gia GHPGVNTN. Đăc biệt là những ngày gần đây, Thầy Chí Thắng, Đặc ủy Thanh niên của GHPGVNTN tại Thừa Thiên Huế, muốn mở một cuộc họp để mời Huynh trưởng Gia Đ́nh Phật tử Thừa thiên xác định sự sinh hoạt của ḿnh trực thuộc GHPGVNTN, th́ bị anh Trưởng Ban Hướng dẫn Gia Đ́nh Phật tử Thừa thiên là anh Nguyễn Sĩ Thiều ra một văn thư phản bác lại sinh hoạt nói trên. V́ lư do đó, nên công an đă vào cuộc. Họ mời tôi làm việc suốt bốn ngày, trong đó họ mời lên “làm việc”, họ nói rằng để “giáo dục” v́ luật pháp của Việt Nam rất nhân đạo. Trước khi bắt th́ họ “giáo dục” đă. Nếu giáo dục không nghe th́ họ mới bắt. Tôi không chấp nhận một việc “giáo dục” như vậy. Bởi v́ ngày 16-3-2007, họ bắt đầu làm việc, th́ đúng vào ngày chạp kỵ của nhà tôi. Tôi có làm đơn xin khất lại ngày khác. Nhưng họ không cho. Bắt phải làm việc ngay. Theo tôi, không cho người ta giữ hiếu đạo với tổ tiên ông bà, th́ không thể gọi là giáo dục được. Trong những ngày làm việc ấy, buổi trưa phải ngồi lại tại trụ sở công an không cho về. Buổi tối về, không được ra khỏi nhà. Đặc biệt là đêm 17-3, cửa nhà bị khóa chặt, công an bao vây bốn phía. Tôi thấy chỉ mời lên “giáo dục” thôi, mà quyền tự do của tôi đă bị tước đoạt. Đồng thời khắp nơi trên toàn tỉnh, các huynh trưởng thân cận của tôi đều bị mời “làm việc” và canh giữ nghiêm ngặt, vợ con, công ăn việc làm đều bị đe dọa. Tôi nghĩ đó là một sự trấn áp, chứ không c̣n là h́nh thức giáo dục nữa.
Trong các buổi làm việc với tôi, ba mục tiêu chính họ đặt ra, đó là quy kết cho GHPGVNTN là bất hợp pháp. Ai tham gia vào GHPG VNTN là vi phạm luật pháp. Thứ hai, GHPGVNTN đă cấu kết với các thế lực thù địch nước ngoài và các phần tử phản động trong nước để phản đối chính quyền. V́ hai lư do trên họ buộc tôi phải từ nhiệm chức vụ Vụ trưởng, nếu không họ sẽ có biện pháp cứng rắn hơn. Tôi đă có bản tŕnh bày gửi cho công an với nội dung phản bác như sau:
Thứ nhứt, tôi vẫn luôn luôn xem GHPGVNTN của chúng tôi là hợp pháp. V́ cho đến nay chưa có một văn bản cụ thể nào giải tán Giáo hội chúng tôi cả. Theo tôi, những tổ chức, những hành động bất hợp pháp đều phải bị pháp luật xử lư. Nếu chính quyền nói giáo hội chúng tôi bất hợp pháp, th́ xin đưa ra ṭa xét xử một cách công minh. Khi chưa có một bản án kết tội của ṭa án đă có hiệu luật pháp luật như điều 72 của Hiến pháp Việt Nam quy định, th́ không thể xem Giáo hội chúng tôi là bất hợp pháp được.
Điều thứ hai Giáo hội chúng tôi không hành vi hay tổ chức chống phá chính quyền. Chúng tôi chỉ đấu tranh cho sự tồn tại của chính ḿnh, dựa trên quyền tự ngôn luận mà luật pháp đă quy định.
Thứ ba, chức Vụ trưởng tôi hoạt động đúng theo Hiến chương của GHPGVNTN. Tôi không làm ǵ sai trái hết. Và khi tôi vào thăm Đức Tăng thống, Ngài có nói với chúng tôi rằng: Ông Nguyễn Khánh Toàn, Thứ trưởng Bộ Công an đến thăm và khuyên Ngài nên nghỉ việc Giáo hội. Ngài đă nói với ông Toàn rằng “Cuộc đời tôi gắn liền với Đạo pháp, Dân tộc và GHPGVNTN, nên c̣n một hơi thở cuối cùng, tôi c̣n phục vụ Giáo hội”. Việc tôi noi gương Ngài đó là bổn phận của tín đồ đối với Giáo hội, mà c̣n là hiếu đạo của người Phật tử đối với vị lănh đạo tinh thần tối cao của ḿnh. Nên tôi không từ bỏ nhiệm vụ Vụ trưởng được. Tôi cũng nói thêm cho họ biết rằng, tôi là một huynh trưởng cao cấp đă nhiều lần phát nguyện trước Tam Bảo, tôi xin họ cho tôi được giữ trọn lời phát nguyện. V́ không giữ trọn lời phát nguyện là phản bội lại Tam Bảo, mà phản bội Tam Bảo là vi phạm Tam Quy, phải chịu quả báo nhiều đời. Tôi rất sợ cho nên không thể phản bội lại lời phát nguyện được. Vậy tôi xin nói cho chị rơ.
-Ỷ Lan: Thưa anh, nghe nói có một số Huynh trưởng thuộc tổ chức Gia Đ́nh Phật tử Huế đứng lên tố cáo anh? Lại có tin rằng một huynh trưởng nào đó ở Huế viết thư yêu cầu Gia Đ́nh Phật tử Huế không được tham gia các sinh hoạt do Đặc ủy Thanh niên trong Ban Đại diện Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất tỉnh Thừa Thiên Huế, là Thượng tọa Thích Chí Thắng triệu tập. Việc này có đúng không và v́ sao như vậy?
-Lê Công Cầu: Dạ thưa chị, đúng như vậy. Đă có nhiều tâm thư của các huynh trưởng cao cấp được phổ biến trong hàng ngũ Gia Đ́nh Phật tử. Trong đó lên án tôi là vi phạm Nội quy Gia Đ́nh Phật tử. Cũng đă có nhiều thư hăm dọa, chửi bới với lời lẽ rất... là hung hăng. Ban Hướng dẫn Trung ương đă triệu tập một Hội nghị cấp Tấn và cấp Dũng toàn quốc vào ngày 31-12-2006, mục đích là đem tôi ra để đấu tố. Họ cho rằng tôi phản bội lại Gia Đ́nh Phật tử. Nhưng trên thực tế, chính họ mới là người phản bội lại Gia Đ́nh Phật tử, phản bội lại GHPGVNTN. Bởi v́, đứng về lập trường, họ đă từng kư vào Biên bản đặt Gia Đ́nh Phật tử vào sinh hoạt trong pháp lư của Giáo hội Nhà nước, rồi họ làm các Thỉnh nguyện thư, các Tâm thư, các Huyết lệ thư... xin Giáo hội Nhà nước thừa nhận. Đứng về mặt tu học, họ đă sửa đổi chương tŕnh tu học của huynh trưởng và đoàn sinh Gia Đ́nh Phật tử một cách lệch lạc, nhằm mục đích đưa Gia Đ́nh Phật tử về với chính quyền hiện nay. Về mặt tổ chức, th́ họ đưa những mô h́nh Nhà nước vào trong sinh hoạt Gia Đ́nh Phật tử nhằm lũng đoạn tổ chức. Đă nhiều năm nay tôi phản đối các việc làm nói trên. V́ tôi thấy rơ bàn tay của Nhà nước đang điều khiển Ban Hướng dẫn Trung ương Gia Đ́nh Phật tử Việt Nam.
Không phải chỉ có ḿnh tôi, các Thầy Cố vấn Giáo hạnh, như Thầy Thích Minh Tâm, Thầy Thích Thanh Huyền đều đă thấy như vậy. Những bàn tay ấy là do chính quyền cài cắm vào trong nhiều năm. Họ phản đối kịch liệt việc tôi làm Vụ trưởng, v́ họ sợ Ban Hướng dẫn Trung ương tan vỡ th́ không có đất hoạt động.
Riêng tại Huế sự chống đối cũng rất mănh liệt như tôi đă nói trước, là Thượng tọa Thích Chí Thắng, Đặc ủy Thanh niên, ngày 18-3 vừa rồi ngài triệu tập một phiên họp để xác định lại Gia Đ́nh Phật tử Thừa thiên thống thuộc vào GHPGVN TN, th́ lập tức bị Huynh trưởng Nguyễn Sĩ Thiều, Trưởng Ban Hướng dẫn Gia Đ́nh Phật tử Thừa thiên kiêm Phó trưởng Ban Hướng dẫn Gia Đ́nh Phật tử Việt Nam, đă làm một văn thư ra lệnh cho huynh trưởng trên toàn tỉnh không được tham dự buổi họp nói trên.
Lợi dụng văn thư này, Công an đă mở một cuộc trấn áp toàn diện, trong đó tất cả những huynh trưởng thân cận của tôi đều bị mời làm việc. Tôi bị mời làm việc. Ḥa thượng Thích Thiện Hạnh, Chánh Đại diện GHPGVNTN tỉnh Thừa Thiên Huế, bị quản chế không cho ra khỏi chùa. Thượng tọa Thích Chí Thắng, Đặc ủy Thanh niên, bị mời đi làm việc nhiều lần đến nay chưa xong. Chúng tôi thấy sự phản đối họ như vậy, cho nên tôi tŕnh bày cho quư Đài rơ.
-Ỷ Lan: Một câu hỏi chót. Xin anh cho biết đại cương tổ chức Gia Đ́nh Phật tử Việt Nam là ǵ, ra đời lúc nào, mục tiêu làm ǵ và hiện t́nh của Gia Đ́nh Phật tử Việt Nam hôm nay. Và dự tính tương lai của anh sau thời gian bị công an áp lực, hăm dọa bắt anh phải từ chức “Vụ trưởng Gia Đ́nh Phật tử vụ” và không được liên hệ với Viện Hóa Đạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất?
-Lê Công Cầu: Dạ thưa chị, Gia Đ́nh Phật tử Việt Nam là một tổ chức nằm trong Tổng vụ Thanh niên của Viện Hóa Đạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất. Năm 1981, khi Giáo hội Phật giáo Nhà nước ra đời th́ Gia Đ́nh Phật tử Việt Nam chúng tôi trên toàn quốc bị ép buộc phải sinh hoạt với Giáo hội Nhà nước. Nhưng phần lớn Gia Đ́nh Phật tử trên toàn quốc vẫn trung thành với Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất. Biết được cái điều này, cho nên chính quyền đă cài cắm một số huynh trưởng trong Ban Hướng dẫn Trung ương để lũng đoạn sinh hoạt Gia Đ́nh Phật tử Việt Nam trên toàn quốc làm cho Gia Đ́nh Phật tử càng ngày càng rời xa Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất và rời xa mục đích của Gia Đ́nh Phật tử.
Cụ thể nhất là trong tạp san Sen Trắng số 18 gần đây (là tạp san Gia Đ́nh Phật tử theo khuynh hướng chính quyền, PTTPGQT chú) họ công khai xác nhận không phân biệt Giáo hội nào, Giáo hội Phật giáo VN Thống nhất hay Giáo hội Phật giáo Nhà nước cũng là Giáo hội cả!
Và trong tạp san Sen Trắng số 21 mới đây, họ ngang nhiên nói rằng Gia Đ́nh Phật tử VN không phê phán những hành động tiêu cực làm nghèo nàn và lạc hậu đất nước.
Thưa chị, trong khi đất nước nghèo nàn và lạc hậu v́ bọn đảng viên tham nhũng, đồi bại, cả thế giới đều lên án. Vậy mà "Gia Đ́nh Phật tử" nói là không lên án. Tức là họ đă đồng lơa với bọn này. Như vậy, họ đă loại bỏ mục tiêu thứ hai của Gia Đ́nh Phật tử VN, đó là góp phần xây dựng xă hội theo tinh thần Phật giáo. Thử hỏi như vậy, họ c̣n tôn trọng Nội quy Gia Đ́nh Phật tử nữa không? Và c̣n đi theo tôn chỉ của GHPGVNTN không?
Thưa chị, Viện Hóa Đạo của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất không thừa nhận Ban Hướng dẫn Trung ương chứ không phải không thừa nhận Gia Đ́nh Phật tử Việt Nam như họ xuyên tạc. Gia Đ́nh Phật tử Việt Nam luôn luôn là con đẻ của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất. Tôi biết rằng trong Ban Hướng dẫn Trung ương vẫn có rất nhiều các Anh Chị rất tâm huyết. Tôi nghĩ rằng các Anh Chị ấy sẽ dần dần thấy được cái nh́n sáng suốt của Viện Hóa Đạo để thật sự đặt ḿnh vào trong sinh hoạt của Giáo hội.
Cái trở ngại lớn nhất hiện nay của tôi là vấn đề chính quyền. V́ họ đă nói thẳng với tôi rằng: "Ông sẽ chẳng làm được chi hết! Chúng tôi sẽ trấn áp, sẽ ngăn chận tất cả việc làm của ông. Ông nên từ chức đi!". Tuy nhiên, tôi đă nói với họ, là ngày nào Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất c̣n hoạt động, tôi sẽ quyết tâm thực hiện nhiệm vụ Giáo hội giao phó để đưa Gia Đ́nh Phật tử Việt Nam về đúng lập trường và mục đích của nó.
Nhân đây, tôi cũng có vài lời mong Anh Chị em Huynh trưởng Gia Đ́nh Phật tử Việt Nam dù bất cứ ở đâu, hăy nghe tôi nói, là "Hăy đặt danh dự của Giáo hội và sự tồn tại của Giáo hội trên các quan điểm cá nhân. Đó mới thật sự là trung kiên chân thành như Anh Chị em đă từng phát nguyện".
-Ỷ Lan: Xin cám ơn Huynh trưởng Lê Công Cầu.
TỰ DO NGÔN LUẬN
Bán nguyệt san ra ngày 1 và 15 mỗi tháng
IN VÀ TẶNG TẠI VN
Địa chỉ liên lạc:
deus_caritas@yahoo.ca
Muốn đọc tờ báo trên mạng, xin mời ghé:
www.tudodanchuvietnam.net
http://tudongonluan.atspace.com
Trong trang mạng thứ 1, thứ 2 và thứ 3 trên đây,
Quư vị có thể t́m thấy
nhiều tài liệu đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam

Có lần tôi được
một nhà báo hỏi rằng: "Là người vừa
sinh hoạt cộng đồng, sinh hoạt đấu
tranh, vừa là một tín hữu của một tôn giáo, có
điều ǵ trở ngại cho các sinh hoạt của ông
hay không..? " Tôi đă trả lời như sau:
Căn cứ vào lời Chúa, th́ ít nhiều tôi đang làm bổn phận của một công dân mà Chúa có dạy trong Thánh Kinh. Ngay cả những vị Mục Sư Hoa Kỳ, hoặc những tín hữu Tin Lành người Mỹ, hiện đang giữ nhiều trách vụ quan trọng trong chính quyền... Điển h́nh là các vị Tổng Thống Hoa Kỳ, những thành phần cao cấp. Ngoài bổn phận đối với Thiên Chúa và giáo hội, họ cũng phải làm bổn phận công dân, chứ đâu có ruồng bỏ tổ quốc, hay xa lánh những ǵ liên quan đến đất nước của họ. Tôi nghĩ những ai tự nhận ḿnh là người có "Sự Sáng Của Chúa", cần biết đâu là lẽ công bằng để sống thật với ḷng ḿnh, để không xa rời thực tế của cuộc đời do Chúa ban cho... Tôi xin phép được chứng minh. Trong Kinh Thánh có ghi lại lời cầu xin của Chúa Jesus với Đức Chúa Cha rằng: "Con chẳng cầu Cha cất họ ra khỏi thế gian, nhưng xin Cha ǵn giữ họ cho khỏi điều ác.." Chính v́ thế, tôi sẽ nhờ ơn Chúa để không hành xử như thể là đang sống "trên trời", trong khi thực tế th́ tôi vẫn c̣n đang ở trần gian, hằng ngày vẫn c̣n mắc nợ áo cơm của con người... Tôi chọn con đường đấu tranh cho sự tự do của đồng bào tôi. Tôi t́nh nguyện phục vụ cộng đồng VN một cách bất vụ lợi, v́ Chúa có dạy: "Hễ điều chi mà các ngươi muốn người ta làm cho ḿnh th́ cũng hăy làm điều đó cho họ..."
Thật ra nguyên vẹn lời dạy của Chúa được ghi trong Kinh Thánh như sau: "Hễ điều chi mà các ngươi muốn người ta làm cho ḿnh, th́ cũng hăy làm điều đó cho họ, v́ ấy là luật pháp và lời tiên tri"... Chúa không nói hăy nên, hăy nhớ, mà Ngài đă nhấn mạnh: "ấy là luật pháp và lời tiên tri". Tôi xin đưa ra một thí dụ cụ thể, gần gũi với người Việt chúng ta, và lời dạy vừa nêu.
Nếu ngày nay quư vị và tôi c̣n kẹt lại VN, đang sống đời mất tự do, điều chắc chắn là chúng ta rất thèm khát tự do, và luôn mong mỏi người Việt hải ngoại, hoặc những ai có điều kiện, tranh đấu cho đất nước VN thật sự có tự do, dân chủ để ḿnh cùng chung hưởng... Hoặc chúng ta thuộc thành phần Tôi Tớ Chúa (Mục Sư, Truyền Đạo) hoặc Con Cái Chúa (Tín Hữu) đang bị việt cộng nhốt trong tù. Hẳn nhiên chúng ta mong sao đồng bào hải ngoại, hoặc những Tôi TN